<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Sinh quyển &#187; Chuyện nhà sinh học</title>
	<atom:link href="http://sinhquyen.com/biophere/category/con-nguoi-va-thien-nhien/chuyen-nha-sinh-hoc/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://sinhquyen.com</link>
	<description>Gìn giữ vẻ đẹp thiên nhiên</description>
	<lastBuildDate>Fri, 23 Jul 2010 01:57:18 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.9</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>“Giáo sư rùa” Hà Đình Đức</title>
		<link>http://sinhquyen.com/biophere/%e2%80%9cgiao-s%c6%b0-rua%e2%80%9d-ha-dinh-d%e1%bb%a9c/</link>
		<comments>http://sinhquyen.com/biophere/%e2%80%9cgiao-s%c6%b0-rua%e2%80%9d-ha-dinh-d%e1%bb%a9c/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 16 Apr 2009 02:49:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trong Hiep</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện nhà sinh học]]></category>
		<category><![CDATA[hồ hoàn kiếm]]></category>
		<category><![CDATA[rùa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.sinhquyen.com/?p=250</guid>
		<description><![CDATA[
Giáo sư Hà Đình Đức
Ăn cũng nghĩ đến rùa, ngủ cũng mơ thấy rùa, đã nhiều lần vác đơn đi gõ cửa kêu cứu giúp rùa hồ Gươm&#8230; Đấy chính là giáo sư Hà Đình Đức, hiện đang công tác tại ĐH Quốc gia Hà Nội
Thuyết phục: Giáo sư Hà Đình Đức sau hơn 1 [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><img src="http://images.nld.com.vn/Images/NLD/102003/vn5.jpg" alt="" /><br />
Giáo sư Hà Đình Đức</p>
<p>Ăn cũng nghĩ đến rùa, ngủ cũng mơ thấy rùa, đã nhiều lần vác đơn đi gõ cửa kêu cứu giúp rùa hồ Gươm&#8230; Đấy chính là giáo sư Hà Đình Đức, hiện đang công tác tại ĐH Quốc gia Hà Nội</p>
<p>Thuyết phục: Giáo sư Hà Đình Đức sau hơn 1 thập kỷ nghiên cứu về rùa hồ Gươm để chứng minh và thuyết phục các nhà khoa học tin rằng đấy là một loài rùa mới, có con tuổi đã lên đến 700. Vị giáo sư này đã “tranh đấu” để cho cụ rùa hồ Gươm có một cái tên khoa học là Rùa Lê Lợi (Rafetus leloi).</p>
<p>Ít người nào biết rõ về “cụ” rùa hồ Gươm như giáo sư Hà Đình Đức. Hơn 11 năm “theo đuổi” rùa hồ Gươm, ông có đến mấy trăm bức ảnh, mấy trăm băng ghi hình “cụ” rùa. Nghiên cứu động vật trong môi trường của nó như thế đã là kỹ lắm, có cảm giác như ông biết rõ từng cơn “nóng lạnh”, hắt hơi sổ mũi của cụ rùa hồ Gươm. Bấy nhiêu năm, ngày nắng cũng như ngày mưa, cứ cụ rùa nổi là ông Đức có mặt bên bờ hồ. Đến mức dân hồ Gươm quá quen mặt ông, gọi ông bằng cái biệt danh đơn giản, dễ nhớ: “Giáo sư rùa”.</p>
<p>Danh hiệu “Giáo sư rùa”</p>
<p>Có lần, nhà báo Xuân Ba, đồng hương Thanh Hóa của ông, đùa: “Ông Đức chẳng phải là giáo sư rùa mà nghề chính là cầm muôi đi theo đít mấy con linh trưởng”. Nghe mách lại, giáo sư chỉ cười: “Cậu ấy yêu nên mới đùa thế!”. Thực ra, nghề chính của ông không phải là nghiên cứu về rùa. Năm 1959, ông là lứa sinh viên đầu tiên của Khoa Sinh vật, ĐH Tổng hợp Hà Nội (nay là ĐH Khoa học Tự nhiên thuộc ĐH Quốc gia Hà Nội). Công trình khoa học đầu tiên của cậu cựu học trò trường cấp ba Lam Sơn (Thanh Hóa) là nghiên cứu về các loài chim ở nội thành Hà Nội, do giáo sư Võ Quý hướng dẫn. Năm 1962, giáo sư Quý đi Liên Xô (cũ) làm nghiên cứu sinh, ông chuyển sang nghiên cứu về thú với giáo sư Đào Văn Tiến. Tốt nghiệp, ông được giữ lại làm giảng viên Khoa Sinh vật. Mấy chục năm trời, vừa giảng dạy vừa nghiên cứu, “Giáo sư rùa” có hàng chục công trình khoa học về động vật hoang dã.</p>
<p>Danh hiệu “Giáo sư rùa” đến với ông một cách tình cờ. Năm 1991, Công ty Dịch vụ Khai thác và Sử dụng di tích Hà Nội (COEMO) thuộc Sở Văn hóa Thông tin Hà Nội mời ông và giáo sư Võ Quý tham gia dự án “khai thác hồ Gươm, bảo vệ đàn rùa quý”. Do bận nhiều việc, giáo sư Võ Quý không tham gia được. Sau đó, COEMO cũng chỉ hoạt động phập phù rồi giải tán lúc nào chẳng nhớ. Chỉ còn một mình, ông bắt đầu nghiên cứu và gắn chặt số phận với cụ rùa hồ Gươm.</p>
<p>Theo nghiên cứu của giáo sư Hà Đình Đức, cụ rùa hồ Gươm ước đã 700 tuổi, nặng chừng hai tạ. Những thuộc tính của cụ rùa, giờ ông đã thuộc như chính người thân của mình. Mà thân thật chứ còn như gì nữa! Không cần sổ sách, ông có thể thống kê cụ thể: Bắt đầu từ năm 1991, “cụ” nổi 4 lần, năm 1992&#8230;, năm 2000 “cụ” lên 14 lần&#8230;, năm 2002 chính xác là 20 lần, từ đầu năm 2003 đến giờ khoảng 15 lần. Cả thảy là 142 lần.</p>
<p>Đội đơn đi kiện cho rùa.- Nhiều lần giáo sư Đức đùng đùng “vác đơn kêu cứu cho cụ rùa. Cụ rùa đang ốm! Hãy cứu cụ! Người có trách nhiệm ngạc nhiên nhìn ông và lắc đầu, họ bảo ông mắc “hội chứng rùa”. Người khác lại bảo: Sứt mai vớ vẩn, chẳng ảnh hưởng gì cả. Không ngờ, mấy hôm sau cụ rùa nổi lên, cổ lằn vết đỏ như bị vết dao chém. Mấy năm trước, ngành giao thông công chính Hà Nội “trót” thả hoa súng vào hồ Gươm, ông đội đơn đến khắp các cửa phản đối bằng được. Nghe tin người ta định nạo vét hồ, ông cũng đi kiện&#8230; Bất cứ việc gì có nguy cơ ảnh hưởng đến cuộc sống của “cụ” rùa, ông đều có đơn từ phản đối. Ông có phải là người “rách việc” không? Không ít người bảo có. Khi xây dựng tòa nhà “hàm cá mập” hay dự án xây dựng nhà vệ sinh công cộng ngầm ven hồ, ông đều làm đơn phản đối vì hai công trình này làm ảnh hưởng đến mỹ quan khu vực. Đến nỗi, trong một cuộc họp liên quan đến cải tạo hồ Gươm, có vị lãnh đạo đầu ngành một đơn vị cấp sở phải dặn đi dặn lại: “Cẩn thận không lại đụng đến ông Đức rùa nhé!”. Những lo lắng cho cuộc sống của “cụ” rùa đã ám ảnh giáo sư Đức triền miên. Đến nỗi, có lúc lơ mơ ốm nằm nhà, ông cũng chiêm bao thấy “cụ”. Con trai ông đã đặt tên cho hội chứng ấy là “hội chứng rùa”.</p>
<p>Lần tìm nơi chôn nhau, cắt rốn</p>
<p>Đáng lưu ý là tất cả các hồ, đầm ở Hà Nội bây giờ, ngay cả hồ Tây, vốn có chung nguồn gốc hoặc bắt nguồn từ đoạn sông Cái có cùng với hồ Gươm, cũng như sử sách chưa bao giờ thấy xuất hiện một loài rùa lớn nào. “Rùa hồ Gươm có thể là những cá thể còn sót lại của một quần thể rùa từ hệ thống sông. Nhưng ngày nay, loài rùa mai mềm này chỉ có ở hồ Gươm mà không có ở bất kỳ sông hồ nào ở Hà Nội. Rất có thể, rùa được đưa từ nơi khác tới”, giáo sư Đức nhận xét. Mấy năm gần đây, vị giáo sư này bắt đầu để tâm đến việc đi tìm quê hương bản quán của cụ rùa hồ Gươm. Ông lo ngại về một ngày nào đó, không xa, nói gở nhỡ cụ “về cõi ngàn năm”. Năm 1997, lần đầu tiên nghe tin ở Quảng Phú (Quảng Xương, Thanh Hóa), có giống rùa mai mềm khá to, thế là lẳng lặng, Giáo sư rùa vác ba lô ngược về vùng lòng hồ này. Điểm đến là hồ Sen, khu đầm hồ nối liền nhau, rộng năm sáu trăm hecta, kéo dài gần sáu cây số thuộc xã miền núi Quảng Phú. Nơi đây, trước kia là vùng “Lam Sơn chướng khí”, một phần của con sông cổ Cầu Chày, cách Lam Kinh, nơi khởi nghiệp của vua Lê Lợi chừng 10 km.</p>
<p>Tương truyền, khi Lê Lợi chạy giặc ở Lam Kinh, thì chính loài rùa này đi sau xóa dấu vết. Và rùa thần, qua gia tướng của Lê Lợi là Nguyễn Thận đã cho ông mượn gươm báu đánh giặc. Về sau, khi lên ngôi, trên hồ Lục Thủy, nhà vua đã trả lại gươm báu cho thần rùa, rồi đổi tên hồ thành Hoàn Kiếm, một truyền thuyết mà không người dân Việt Nam nào không biết. “Phải chăng khi lên ngôi, vua Thái Tổ đã cho đem rùa từ vùng khác đến thả ở hồ Lục Thủy?”, giáo sư Đức nói về giả thuyết của ông.</p>
<p>Cụ rùa hồ Gươm “đồng hương” với GS Đức</p>
<p>Trên vùng đất của vua Lê, có rất nhiều truyền thuyết, những câu chuyện hư thực về rùa. Trong một số sách cổ đã từng nói về câu chuyện ở vùng Lam Kinh xưa có loài rùa to bằng chiếc chiếu đôi, to đến nỗi ba người đến trú mưa dưới mai của nó mà không ướt. Chuyện rằng, khi con rùa này nổi lên bờ đẻ trứng, người dân cột hai chân sau nó vào hai con trâu mộng, ấy thế mà nó vẫn lôi tuột xuống hồ. Những câu chuyện thực hư ngày hôm qua dần đi vào quỹ đạo của sự thật. Tháng 11-2001, giáo sư Đức nhận được cú điện thoại của một cán bộ Liên hiệp Hội Khoa học Kỹ thuật Thanh Hóa thông báo người dân vùng lòng hồ vừa bắt được một con rùa nặng chừng 150 kg. Thỉnh thoảng, người dân ven hồ vẫn nhặt được trứng rùa. Về Thọ Xuân, những câu chuyện mới xuất hiện về loài rùa mai mềm vùng hồ Sen ngày một hiển hiện. Kết hợp giữa truyền thuyết và những cơ sở khoa học thu thập được, giáo sư Đức đã đặt ra giả thuyết cụ rùa hồ Gươm có thể xuất phát từ vùng hồ Sen, Thọ Xuân, Thanh Hóa.</p>
<p>Cũng có thể đặt ra nhận định, “cụ” rùa hồ Gươm là “đồng hương” Thanh Hóa với “giáo sư rùa”. Giả thiết của giáo sư Hà Đình Đức về quê hương của cụ rùa hồ Gươm, đương nhiên còn phải cần nhiều cứ liệu khoa học để chứng minh. Tuy nhiên những công trình nghiên cứu toàn tâm toàn ý của “giáo sư rùa” thật đáng trân trọng.<br />
Phương Anh nld.com.vn</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://sinhquyen.com/biophere/%e2%80%9cgiao-s%c6%b0-rua%e2%80%9d-ha-dinh-d%e1%bb%a9c/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Darwin &#8211; biểu tượng lòng kiên nhẫn và tình yêu khoa học</title>
		<link>http://sinhquyen.com/biophere/darwin-bi%e1%bb%83u-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-long-kien-nh%e1%ba%abn-va-tinh-yeu-khoa-h%e1%bb%8dc/</link>
		<comments>http://sinhquyen.com/biophere/darwin-bi%e1%bb%83u-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-long-kien-nh%e1%ba%abn-va-tinh-yeu-khoa-h%e1%bb%8dc/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 15 Feb 2009 13:50:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trong Hiep</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện nhà sinh học]]></category>
		<category><![CDATA[darwin]]></category>
		<category><![CDATA[nhà sinh học]]></category>
		<category><![CDATA[thuyết tiến hóa]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.sinhquyen.com//?p=163</guid>
		<description><![CDATA[Xin giới thiệu bài viết này tưởng nhớ đến nhà sinh học lỗi lạc C.Darwin 
- UNESCO đã tuyên bố chọn 2009 là Năm Charles Darwin để kỷ niệm sinh nhật thứ 200 của nhà sinh học đã có ảnh hưởng vô cùng to lớn sự phát triển khoa học của nhân loại và kỷ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Xin giới thiệu bài viết này tưởng nhớ đến nhà sinh học lỗi lạc C.Darwin </strong><br />
- UNESCO đã tuyên bố chọn 2009 là Năm Charles Darwin để kỷ niệm sinh nhật thứ 200 của nhà sinh học đã có ảnh hưởng vô cùng to lớn sự phát triển khoa học của nhân loại và kỷ niệm 150 năm ngày phát hành cuốn sách &#8220;Nguồn gốc của các chủng loài&#8221;.</p>
<p><em>“Nguồn gốc của các chủng loài”</em> (On the Origin of the Species) của Charles Robert Darwin (1809 &#8211; 1882) xuất bản lần đầu tiên năm 1859, là một sự kiện lịch sử, 1250 bản in lần đầu tiên đã bán hết sạch nội trong ngày!<br />
<img class="aligncenter size-full wp-image-164" title="win1" src="http://www.sinhquyen.com//wp-content/uploads/2009/02/win1.jpg" alt="win1" width="254" height="291" /></p>
<p>Cuốn sách đã làm cả thế giới rúng động, và phá hủy hình ảnh thế giới được nhân loại xem như bất khả xâm phạm từ bao đời, đưa Darwin từ chỗ ẩn cư lên vũ đài khoa học thế giới.</p>
<p>Nhưng để có tác phẩm đó, ông đã phải cần đến 20 năm để đánh giá các điều quan sát của mình thu lượm được trong cuộc hành trình, và sau một thời gian đắn đo trước khả năng quyển sách sẽ “giết chết” nhiều huyền thoại tôn giáo!</p>
<p>Darwin là ai, con người như thế nào mà làm được những chuyện vĩ đại như thế?</p>
<p><strong>&#8220;Tôi thích gây náo động&#8221;</strong></p>
<p>Charles Darwin sinh ngày 12/2/1809 tại tỉnh nhỏ Shrewsbury phía Tây nước Anh, trong một căn nhà có tên Mount (núi, vì được xây trên đỉnh một ngọn đồi), là đứa con thứ năm trong sáu anh chị em.</p>
<p>Bố ông là bác sĩ, và rất thành công với tư cách bái sĩ tâm lý. Mẹ ông mất sớm, lúc ông vừa hơn tám tuổi, cũng giống như bố ông cũng mất mẹ sớm lúc lên bốn. Ngay từ nhỏ, ông đã có sở thích đặc biệt về lịch sử tự nhiên và kiên trì những sở thích của mình.</p>
<p>Vào thời gian Darwin sinh ra, phần lớn các nhà khoa học đều nghĩ rằng, các chủng loài sinh vật và thực vật là bất biến, mặc dù đã có những suy nghĩ về sự tiến hóa cho các sinh vật, riêng con người thì không.</p>
<p>Ông nội của Darwin là Erasmus Darwin, cũng như Lamarck, đã giả đoán rằng các sinh vật phát triển lên cao hơn từ các động lực bên trong của chúng.</p>
<p>Erasmus Darwin còn giả thiết rằng các sinh vật phát triển lên cao hơn qua các điều kiện sống cạnh tranh và sự sống còn của các thành viên có sức sống cao, thích nghi hơn. Ngoài sự thừa hưởng tinh thần khoa học của ông nội, Charles Darwin còn thừa hưởng tinh thần bền chí của ông cậu Josiah Wedgwood (và là bố vợ sau này).</p>
<p><img src="http://i382.photobucket.com/albums/oo266/daitx123/Dar1.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p><em>Ảnh bìa của cuốn sách “Nguồn gốc của các chủng loài bằng sàn lọc tự nhiên, hay là sự bảo tồn các giống loài có lợi thế trong cuộc chiến đấu cho sự tồn tại.” Quyển sách này vừa được NXB Tri Thức chuyển ngữ cho độc giả Việt nam, lần đầu tiên sau đúng 150 năm! Một sự “lệch giờ văn hóa” kinh khủng, mặc dù quả đất chỉ có 24 múi giờ</em></p>
<p>“Tôi tìm cách biết tên của các loài hoa, và thu thập tất cả mọi thứ có thể có, sò, con dấu, tem, tiền xu, và đá khoáng. Niềm đam mê thu thập, điều đưa con người trở thành một nhà nghiên cứu tự nhiên một cách hệ thống, một người yêu nghệ thuật hoặc một người hà tiện, đã phát triển rất mạnh trong tôi, và rõ ràng là bẩm sinh, điều các anh chị tôi không có.”</p>
<p>Trong học hành, ông được người ta bảo là chậm chạp, và “Tôi tin rằng, về nhiều phương diện, tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm”.</p>
<p>Ông thú nhận rằng “tôi thích bịa ra những chuyện không thật, cốt để gây sự náo động. Chẳng hạn một lần tôi hái nhiều trái cây ngon từ vườn cây của bố tôi và đem dấu chúng trong một bụi rậm. Sau đó tôi chạy đi phao tin rằng tôi đã khám phá được một đống trái cây hái trộm.”</p>
<p>Người &#8220;không thờ ơ&#8221; với ý nghĩa của khoa học thực nghiệm</p>
<p>Hè 1818 ông đi vào trường lớn của TS Butler tại Shrewsbury và học ở đó 7 năm liền. Ông được kể là người thích đi dạo cô đơn với những suy nghĩ của mình, mặc dù ông không còn nhớ ông suy nghĩ những gì. Ông có cái thú lớn đi câu cá hằng giờ liền bên bờ sông hay hồ.</p>
<p>Trong học hành ông vẫn là một cậu bé bình thường. Ông nhớ lại về thời gian qua ở trường: “Không có gì có thể còn xấu cho sự phát triển của trí óc tôi hơn là cái trường của TS Butler, bởi vì nó rất ư là cổ điển, không dạy cái gì khác hơn là các loại cổ ngữ và một ít địa lý và lịch sử cổ đại. Trường học là một nơi để giáo dục, điều đó đối với tôi là hoàn toàn lạ thường.<br />
Trong cả cuộc đời, tôi hoàn toàn bất lực trong việc học thành thạo một ngoại ngữ.[…] Chỉ có một vui thích duy nhất mà tôi cảm nhận được từ những buổi học tập như thế là vài đoản ca của Horace mà tôi thật sự ngưỡng mộ.”</p>
<p>Rồi ông viết tiếp: “Khi rời nhà trường, tôi không thuộc loại giỏi hay kém ở lứa tuổi đó; và tôi tin rằng tôi được tất cả các thầy và cha tôi xem như một cậu bé rất bình thường, có phần thấp hơn tiêu chuẩn trung bình về mặt trí tuệ là khác.</p>
<p>Tôi cảm thấy nhục nhã sâu sắc khi bố tôi một lần nói với tôi: &#8220;Cậu chẳng quan tâm gì khác hơn là săn bắn, chó, và bắt chuột, và cậu sẽ là một sự sĩ nhục cho chính cậu và cho cả gia đình cậu.”</p>
<p>Nhưng bố ông, là người tốt bụng nhất mà ông biết được như ông nói, là người ông yêu mến nhất trong ký ức ông, “có lẽ đã giận dữ và có phần không công bằng với tôi khi ông dùng những từ như thế.”</p>
<p>Nhìn lại tư chất của ông trong thời gian ngồi ghế nhà trường, ông nhận định “những đặc tính duy nhất của giai đoạn này, những cái đem lại sự hứa hẹn cho tương lai, đó là ông có được nhiều sở thích khác nhau được phát triển mạnh mẽ cũng như nhiệt tâm cho tất cả những gì ông có cơ hội quan tâm đến, và có niềm vui sôi nổi khi hiểu được một đề tài hay một đối tượng phức tạp nào đó.”</p>
<p>Ông rất thích thú khi được thầy giáo tư dạy những phần chứng minh hình học euclid một cách sáng sủa, hay được cắt nghĩa về nguyên lý thước chạy của khí áp kế.</p>
<p>&#8220;Từ lúc thiếu thời tôi có mong muốn mãnh liệt nhất, là hiểu và giải thích được bất cứ cái gì tôi quan sát thấy, nghĩa là xếp được tất cả những dữ kiện được vào các định luật phố quát nào đó.</p>
<p>Trong chừng mực tôi có thể phán đoán được, tôi không tuân theo sự lãnh đạo của người khác một cách dễ dàng và mù quáng.</p>
<p><strong>Tôi luôn luôn nỗ lực giữ cho tinh thần mình được tự do, để có thể từ bỏ bất cứ giả thuyết nào cho dù tôi có yêu thích nó tới đâu khi có những chứng cứ đi ngược lại nó&#8221;.</strong></p>
<p><strong>Charles DARWIN</strong></p>
<p>Về những sở thích khác độc lập với khoa học, ông đọc nhiều loại sách, có thể ngồi hàng giờ và đọc các vở kịch lịch sử của Shakespeare, thường tại một cửa sổ trong những bức tường của trường học.</p>
<p>Ông cũng đọc những tác phẩm thi ca của Thomson, Byron và Scott. “Tôi nhắc những điều này bởi vì sau này, một điều đáng tiếc cho tôi, tôi mất hết niềm vui về tất cả các loại thi ca, kể cả Shakespeare.”</p>
<p>Ông đọc đi đọc lại quyển “Những điều kỳ diệu của thế giới” từ một người bạn học. Có lẽ quyển sách này lần đầu tiên đã làm nảy nở ở ông ao ước muốn đi đến những vùng xa xôi. Ông tiếp tục sưu tầm đá khoáng, đi săn và sưu tầm côn trùng và trứng chim, nhưng ông chỉ lấy một trứng từ mỗi tổ.</p>
<p>Gần cuối thời gian học, ông được phép tham gia vào các thí nghiệm hóa học với người anh Erasmus trong một phòng thí nghiệm tự tạo trong nhà kho dụng cụ trong vườn của nhà bố mẹ. Sinh hoạt đó đã giúp ông đọc tỉ mỉ nhiều sách hóa học và học được cách chế tạo được khí và nhiều loại hợp chất.</p>
<p>“Đó là phần tốt nhất của giáo dục đối với tôi trong thời gian ở nhà trường, bởi vì nó cho tôi thấy cụ thể ý nghĩa của khoa học thực nghiệm.”</p>
<p>Việc này đến tai ngài hiệu trưởng Butler khiến Darwin bị khiển trách công khai, yêu cầu ông bỏ những việc làm vô bổ đó, và gọi ông là “người thờ ơ”.</p>
<p><strong>&#8220;Không ai rời được một tấc con đường ông cho là đúng đắn&#8221;</strong><br />
<img src="http://i382.photobucket.com/albums/oo266/daitx123/Dar2.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p><em>Bốn loài chim fink của cùng một họ chim sẻ ở Nam Mỹ, nhưng trải qua những điều kiện sống khác nhau trên các hòn đảo Galapagos mà chúng phải thích nghi, chúng đã phát triển những hình dạng mỏ đặc trưng khác nhau. Đây chính là “nguồn gốc của tất cả ý tưởng của tôi” về sự tiến hóa các chủng loài, như Darwin viết trong tự truyện. Các chủng loài, kể cả con người, không được tạo ra một lần hoàn chỉnh và bất biến như trong Kinh thánh mà luôn luôn chịu sự tiến hóa do những điều kiện sinh tồn đặt ra</em><br />
Mùa thu 1825, khi thấy cậu học sinh Charles chẳng học hành gì tốt, ông bố có quyết định “khôn ngoan”, như Darwin bảo, kéo ông sớm ra khỏi trường của TS Butler để gửi ông lên Đại học Edinburgh với mục đích học y khoa, cùng với anh ông, nơi mà bố và ông nội ông đã biết tiếng tăm về khoa học.</p>
<p>Đại học này được thành lập năm 1582 và đã có thời kỳ cực thịnh về khoa học và y khoa ở thế kỷ 18. Nhưng đó là quá khứ.</p>
<p>“Các bài giảng là cực kỳ buồn tẻ” trừ bài giảng về hóa của GS Hope, một học trò của Lavoisier cà Dalton.</p>
<p>Ông chứng kiến hai cuộc phẫu thuật, lúc bấy giờ chưa có thuốc gây mê, phải bỏ đi không thể nào xem tiếp và quyết định không tiếp tục ngành này nữa.</p>
<p>Ông tin rằng bố ông sẽ có đủ gia tài chia cho ông để có một cuộc sống tương đối đàng hoàng và trở thành một nhà nghiên cứu khoa học độc lập.</p>
<p>Ông chuyển qua quan tâm hơn về các môn khoa học khác, giao du kết bạn với những người yêu khoa học, trong các lãnh vực địa chất, động vật học, và thực vật học, tham gia các chuyến đi nghiên cứu dã ngoại.<br />
<img src="http://i382.photobucket.com/albums/oo266/daitx123/darwin.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p><em>&#8220;Chuyến đi trên tàu Beagle là sự kiện quan trọng nhất trong đời tôi và đã quyết định cả sự nghiệp của tôi&#8221;</em><br />
Ông thích thú gia nhập “Hội Plinius” (được thành lập năm 1823 bởi Robert Jameson theo tên của một nhà văn và nghiên cứu tự nhiên của Rom), một sân chơi của các sinh viên nghiên cứu và thảo luận về các đề tài khoa học.</p>
<p>Ông có hai phát hiện bằng mắt thường, một về trứng của một loại sinh vật rêu lá, và một về trứng của một loại sinh vật nước nhỏ, nhưng cả hai thực ra chuyển động được và đều là ấu trùng.</p>
<p>Ông trình bày tại Hội Plinius. Những khám phá đầu tiên này làm ông càng phấn khởi trong nghiên cứu khoa học.</p>
<p>Ông được gia nhập The Royal Society (Hàn lâm viện Anh này đã vinh danh ông năm 1864 với Huân chương-Copley, và từ 1890 tặng thưởng Huân chương-Darwin như một giải đặc biệt).</p>
<p>Lần đầu tiên ông nghe TS R.Grant thuyết minh say sưa về những ý tưởng của Lamarck về sự biến đổi các giống loài, nghe trong một sự “ngạc nhiên lặng thinh”.</p>
<p>Ông nhớ lại những ý tưởng này lúc đó không có ảnh hưởng gì lên ông trực tiếp, nhưng chắc chắn sau này nó sẽ làm cho sự phát triển các ý tưởng của ông về nguồn gốc các chủng loài thuận lợi hơn.</p>
<p>Những kỳ đi săn bắn vào mùa hè tại Maer nơi gia đình ông cậu ông, Jos (Josiah Wedgwood), và những buổi chiều ở đó đã để lại cho ông những cảm xúc sâu sắc.</p>
<p>Cuộc sống ở đó hoàn toàn tự do, và cảnh vật rất đẹp, thích hợp cho đi dạo cũng như cho cỡi ngựa. Buổi tối có những cuộc trò chuyện dễ chịu, và âm nhạc. Ông săn bắn say sưa và làm một nhật ký về chim. Săn nhiều đến nỗi ông phải thấy cắn rứt lương tâm, mặc dù ông tự thuyết phục rằng đó cũng là hoạt động trí óc.</p>
<p>“Không gì để lại một hình ảnh sống động hơn trong tâm hồn tôi bằng nhưng buổi tối ở Maer. Tôi bám theo ông cậu Jos tôi với tình yêu và sự ngưỡng mộ sâu sắc; ông ấy ít nói và nhún nhường, cho nên người ta nhìn ông với một sự rụt rè tôn kính; đôi khi ông nói chuyện với tôi rất cởi mở và tự do.</p>
<p>Ông là típ người thẳng thắn với những ý kiến sáng sủa nhất. Tôi tin rằng không có quyền lực nào trên quả đất có thể khiến ông rời khỏi dù một tấc con đường ông cho là đúng đắn.”</p>
<p>&#8220;Không gì làm tôi vui như &#8230; sưu tầm sâu bọ&#8221;<br />
<img src="http://i382.photobucket.com/albums/oo266/daitx123/Dar3.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p><em>Tàu Beagle tại đường biển Magellan (1834), là tàu buồm có với nhiệm vụ đo đạt, nặng 235 tấn, có 3 cột buồm, 6 ghe cứu hộ, 10 khẩu cà nông, có tổng cộng 66 người phải sống chung trong một không gian chật hẹp. Darwin được ưu đãi cùng chia phòng cabin với thuyền trưởng Fritz-Roy</em></p>
<p>Bố của Darwin thấy việc học y khoa không xong, một lần nữa muốn cãi thiện đường học vấn của con mình nên quyết định cho con học…thần học để là mục sư!</p>
<p>Tuy nghề này không nằm trong truyền thống của gia đình vốn gồm bác sĩ, luật sư và nhà giáo, nhưng cũng không phải là tồi. Bởi vì nghề mục sư vẫn còn chừa lại khá nhiều thời gian và thời ấy không thiếu những mục sư nghiên cứu khoa học như một &#8220;hobby&#8221; (sở thích).</p>
<p>Thế là Darwin được gửi đến đại học Cambridge, có một căn phòng tại Christ College, để học làm mục sư. Đây là đại học rất lâu đời và nổi tiếng, được thành lập từ thế kỷ 12.</p>
<p>Sau này ông nghĩ lại về quyết định học thần học: “Khi tôi nghĩ đến việc tôi bị những người chính thống (tôn giáo) tấn công dữ dội như thế nào, thì việc tôi mong muốn trở thành mục sư là buồn cười.”</p>
<p>Nhưng rồi “Trong thời gian 3 năm ở Cambridge, thời gian của tôi cũng hoàn toàn bị phung phí như ở Edinburgh và trong trường học”.</p>
<p>Ông tự học là chính, và cuối cùng cũng thi đậu “một cách dễ dàng”. “Không có công việc nào ở Cambridge được theo đuổi một cách nhiệt tình, và không công việc gì làm tôi vui nhiều như việc sưu tầm bọ.”</p>
<p>Để có một bằng chứng về nỗi đam mê này, ông kể một trải nghiệm sau đây: “Một ngày nọ khi bốc một miếng võ cây già ra, tôi thấy hai con bọ hiếm trong đó và bắt ngay mỗi chú vào một tay. Thình lình một chú bọ thứ ba xuất hiện, cũng là một giống mới. Vì không chịu nổi để mất, tôi liền bỏ chú bọ bên tay phải vào miệng. Rất tiếc nó tiết ra một dịch vị làm cay lưởi quá, buộc tôi phải phun nó ra; chú đó mất, và cả chú thứ ba cũng bị mất luôn.”</p>
<p>Trong thời gian ở Cambridge, hè ông đi sưu tầm bọ, thu ông đi săn. “Ba năm ở Cambridge là ba năm vui thú nhất của cuộc đời hạnh phúc của tôi; vì lúc đó tôi có sức khỏe tốt nhất, và cũng gần như ở trong tâm trạng tốt nhất.”</p>
<p><strong>Lộ trình của Darwin với tàu Beagle<br />
</strong><br />
“Một người có ảnh hưởng hơn ai hết lên cả sự nghiệp” của Darwin là GS Henslow, nhà thần học vừa là giáo sư thực vật học. Trong vòng nửa thời gian cuối ở Cambridge ông đã dành phần lớn thì giờ để đi dạo dài hơi với Henslow.</p>
<p>Ông này có kiến thức rộng về không những thực vật học, mà còn cả về côn trùng học, hóa học, khoáng vật học và địa chất học, và có biệt tài suy luận, rút ra được kết luận từ những quan sát li ti, điều mà sau này Darwin sẽ áp dụng.</p>
<p>Một nhân vật thứ hai có ảnh hưởng quan trọng lên Darwin là Adam Sedgwick, GS địa chất học tại Cambridge và là bạn tuổi bố của Darwin.<br />
<img src="http://i382.photobucket.com/albums/oo266/daitx123/1840_DarwinRichmond.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p>Darwin năm 1840 (Ảnh: darwin-online.org.uk)</p>
<p>Ông này đã chứng minh cho Darwin thấy rằng “Khoa học là sự tổng hợp lại của các dữ kiện, để có thể suy ra từ đó các định luật phổ quát hay kết luận” như Darwin nhận định. Đó cũng là con đường Darwin sẽ đi.</p>
<p>Năm cuối ở Cambrigde ông đọc quyển sách của Alexander von Humboldt “Kể chuyện cá nhân” (personal narative) về các cuộc thám hiểm thế giới với sự chú ý và thích thú lớn.</p>
<p>“Cuốn sách này và cuốn sách của Sir J. Herschel &#8220;Nhập môn nghiên cứu triết học tự nhiên&#8221; (Introduction to the Study of Natural Philospophy) đã đánh thức trong tôi mong ước cháy bỏng có được một đóng góp, cho dù đó là khiêm tốn nhất, cho tòa nhà cao cả của khoa học. Không một quyển sách nào khác, hoặc cả chục quyển sách khác, có một tác dụng như thế lên tôi như hai quyển sách trên.”</p>
<p>Ông suy nghĩ thật sự nghiêm túc và hỏi thăm khả năng tàu đi biển. Chuyến tàu Beagle sắp tới đã đáp đúng ý nguyện ông lúc đó.</p>
<p>&#8220;Khi vừa về đến nhà từ chuyến đi nghiên cứu dã ngoại ở Nordwales, tôi tìm thấy thư của Henslow thông báo rằng thuyền trưởng Fritz-Roy sẳn sàng nhường một phần của cabin riêng của ông cho một người trẻ tuổi thích cùng đi với ông trên con tàu Beagle với tư cách là một nhà nghiên cứu khoa học tự nguyện mà không ăn lương.”</p>
<p>Darwin liền chớp ngay cơ hội này. Nhưng ông bố quan ngại, và thật hạnh phúc cho ông biết bao, khi ông bố nói thêm về điều kiện: “Nếu cậu có thể tìm được một người có lý trí lành mạnh khuyên cậu nên đi, thì tôi sẽ cho phép cậu đi.” Và người có “lý trí lành mạnh” kia để khuyên nên cho Charles Darwin đi không ai khác hơn là ông cậu Jos của Darwin.</p>
<p>Ngày 27/12/1831 Darwin lên đường cùng với chiếc tàu lịch sử Beagle cho một cuộc hành trình kéo dài 5 năm, đi qua các nơi Cape Verde Islands, Brazil, Tierra del Fuego, các đảo Falken, Achentina, Chile, các đảo Galapagos, Tahiti, Tân Tây Lan, Úc, Tasmania, Mauritius, Cape town…</p>
<p>“Chuyến đi trên tàu Beagle là sự kiện quan trọng nhất trong đời tôi và đã quyết định cả sự nghiệp của tôi….Tôi luôn cảm nhận, rằng tôi phải cám ơn chuyến đi cho sự giáo dục và rèn luyện trí tuệ tôi. Tôi được dịp chú ý bao quát nhiều ngành lịch sử tự nhiên, và qua đó đã nâng cao năng lực quan sát của tôi, mặc dù nó đã phát triển tốt.”</p>
<p>Ông cho đó là “cuộc đời thứ hai” của ông, và ngày ra khơi sẽ là “ngày sinh nhật thứ hai”. Tuy nhiên, ông phải chiến đấu ghê lắm với say sóng, với nỗi nhớ nhà day dứt, và cuộc sống chật hẹp trên chiếc tàu; nếu không luôn có tiến bộ mới khoa học mang lại niềm vui, chắc chắn ông không chịu nổi cuộc hành trình 5 năm.</p>
<p>Tiếng nổ của &#8220;Nguồn gốc của các chủng loài”<br />
<img src="http://i382.photobucket.com/albums/oo266/daitx123/Dar4.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p><em>Darwin và cuốn sách bất hủ</em></p>
<p>Cuốn sách “Nguồn gốc của các chủng loài” được xuất bản thì Darwin cũng vừa 50 tuổi. Cũng như Copernice trước đó hay Einstein sau này đã nhận ra các quy luật của các vì sao và vũ trụ, Darwin đã nhận ra quy luật cơ bản cũa thế giới sống.</p>
<p>Ông kết luận cuốn &#8220;Nguồn gốc của các chủng loài&#8221; bằng những lời lẽ như sau: “Từ cuộc chiến đấu của thiên nhiên, từ đói khổ và chết chóc, đã trực tiếp nảy sinh ra cái cao nhất mà chúng ta có thể hình dung được: sự sinh ra các sinh vật luôn luôn cao hơn, hoàn thiện hơn.</p>
<p>Đó quả là một cái gì cao cả trong cái nhìn về cuộc sống, rằng Tạo hóa đã thổi cái mầm của tất cả sự sống quanh ta vào một ít hình thái hoặc một hình thái duy nhất, và rằng, trong khi hành tinh này quay tròn theo định luật cố định của hấp lực, thì từ một cái ban đầu đơn giản như thế đã hình thành vô số hình thái đẹp nhất và kỳ diệu nhất.”</p>
<p>Cuốn sách gây ra một cơn bảo với vô số tranh cãi dữ dội, nhất là từ phía nhà thờ.</p>
<p>Trong một lần họp của British Association for Advancement of Science (Hội Anh về Tiến bộ khoa học) vào tháng 9 năm 1860 tại Oxford, dưới sự chủ trì của GS Henslow, đã có một cuộc xung đột dữ dội giữa Giám mục Samuel Wilberforce và Thomas Huxley, một trong những người ủng hộ kiên quyết thuyết tiến hóa của Darwin.</p>
<p>Darwin vì lý do sức khỏe không có mặt. Wilberforce đã đẩy bài diễn thuyết của mình lên đỉnh cao của sự căng thẳng bằng câu hỏi, ngài Huxley có dửng dưng hay không nếu ngài có một chú khỉ là ông tổ của mình.</p>
<p>Huxley đã nhanh trí trả lời: “Nếu câu hỏi được đặt ra cho tôi, rằng tôi thích chấp nhận một con khỉ tồi tàn làm ông tổ, hơn là chấp nhận một con người cực kỳ thông minh qua thiên nhiên, có tầm quan trọng và ảnh hưởng lớn, nhưng con người ấy sử dụng những năng lực và ảnh hưởng của mình để mang trò hề vào cuộc thảo luận khoa học. Tôi không do dự xác nhận sự ưu ái của tôi cho chú khỉ kia.”</p>
<p>Từ 1862 Huxley diễn thuyết đại chúng tại đại giảng đường của Viện địa chất và từ 1866 có các “Bài giảng tối chủ nhật” được đông đảo người đến nghe, và có cả “2000 người không còn chỗ”. Các Mác cũng là một trong những người cùng với gia đình đến nghe.</p>
<p>Darwin cho rằng cá nhân mình không phải là típ người thông minh đặc biệt, mà rất bình thường, chỉ có lòng kiên nhẫn và tình yêu đối với khoa học là quyết định.</p>
<p>Ông nói: “Tình yêu khoa học – Lòng kiên nhẫn không giới hạn để suy nghĩ dài hơi về một đề tài nào đó. Sự siêng năng trong quan sát và sưu tập và một mức độ bình thường của óc sáng tạo cũng như của lý trí lành mạnh. Với những khả năng vừa phải như thế, như những điều tôi có, thì thật là điều đáng ngạc nhiên, rằng tôi đã ảnh hưởng được dư luận của các nhà khoa học về vài vấn đề quan trọng ở mức độ đáng kể.”</p>
<p>Một người nữa cũng có những nhận xét tương tự như thế về tài năng của mình, đó là Albert Einstein.</p>
<p>*</p>
<p>Nguyễn Xuân Xanh (vietnamnet)</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://sinhquyen.com/biophere/darwin-bi%e1%bb%83u-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-long-kien-nh%e1%ba%abn-va-tinh-yeu-khoa-h%e1%bb%8dc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tản mạn về mảnh bằng Ph.D</title>
		<link>http://sinhquyen.com/biophere/t%e1%ba%a3n-m%e1%ba%a1n-v%e1%bb%81-m%e1%ba%a3nh-b%e1%ba%b1ng-phd/</link>
		<comments>http://sinhquyen.com/biophere/t%e1%ba%a3n-m%e1%ba%a1n-v%e1%bb%81-m%e1%ba%a3nh-b%e1%ba%b1ng-phd/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 15 Feb 2009 13:42:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trong Hiep</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện nhà sinh học]]></category>
		<category><![CDATA[học tập]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.sinhquyen.com//?p=161</guid>
		<description><![CDATA[Những năm gần đây có khá nhiều sinh viên Việt Nam du học ở Mỹ và nhiều nước khác, bằng nhiều con đường khác nhau. Người có học bổng, chức trợ giảng (teaching assistant &#8211; TA), hoặc trợ nghiên cứu (research assistant &#8211; RA), người thì du học tự túc. Tôi không nhớ chính xác [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Những năm gần đây có khá nhiều sinh viên Việt Nam du học ở Mỹ và nhiều nước khác, bằng nhiều con đường khác nhau. Người có học bổng, chức trợ giảng (teaching assistant &#8211; TA), hoặc trợ nghiên cứu (research assistant &#8211; RA), người thì du học tự túc. Tôi không nhớ chính xác là đã đọc ở đâu đó rằng có hơn nghìn du học sinh mỗi năm sang Mỹ. Nhiều người trong số họ theo học tiến sĩ (Ph.D).</p>
<p>Thông tin về làm thế nào để xin học bổng, TA, RA, xin thưgiới thiệu, cách viết dự định cá nhân (personal statement), vân vân đầy rẫy trên các mailing lists trên Internet.</p>
<p>Thế nhưng, một số câu hỏi quan trọng mà tôi ít thấy sinh viên hỏi là: &#8220;tại sao lại học Ph.D?&#8221;, &#8220;có đáng bỏ thời gian học Ph.D hay không?&#8221;, &#8220;làm thế nào để đánh giá mảnh bằng Ph.D?&#8221;, &#8220;tôi có đủ khả năng để học Ph.D hay không?&#8221;, &#8220;học Ph.D xong rồi làm gì?&#8221;,vân vân.</p>
<p>Có lẽ ta cần một luận án &#8230; Ph.D để trả lời phần nào thỏa đáng các câu hỏi trên. Cũng có lẽ có ai đó trong các ngành giáo dục hay tâm lý học đã làm rồi. Về mặt kinh tế thì một người bạn cho tôi biết đã có cả mớ công trình nghiên cứu về “cái giá của giáo dục” (returns to education).</p>
<p>Trong bài viết này, tôi thử lạm bàn lan man xung quanh các câu hỏi trên. Bài viết hoàn toàn không mang tính hàn lâm (academic), nghĩa là sẽ không có các con số thống kê, bảng phân tích, để ủng hộ một (vài) luận điểm nào đó. Sẽ không có tham khảo đến các nguồn thông tin tín cẩn và các thứ tương tự. Tác giả chỉ dựa trên các kinh nghiệm, quan sát, và suy nghĩ cá nhân, sau gần chục năm học và &#8220;hành nghề&#8221; Ph.D ở Mỹ.</p>
<p>Tôi chắc là một cá nhân khác trong hoàn cảnh của tôi sẽ có không ít ý kiến bất đồng. Tôi cũng không có tham vọng nói hết được những cóp nhặt kinh nghiệm của mình. Ngoài ra, tôi sẽ nhấn mạnh nhiều hơn mặt trái của việc học Ph.D.</p>
<p>Ðiều tôi hy vọng là qua bài viết này, tôi có thể giúp cho các sinh viên (cùng gia đình) sẽ và đang học Ph.D ít nhiều chuẩn bị tinh thần cho đoạn đường chông gai nhưng thú vị này; hy vọng chỉ ra được một góc nhìn khác về Ph.D so với quan niệm chung của xã hội.</p>
<p>1.Ph.D là gì ?</p>
<p>Trước hết ta hãy thử bàn về mảnh bằng Ph.D từ cái nhìn hàn lâm. Ph.D là viết tắt của chữ Doctor of Philosophy. Học bậc Ph.D, cao nhất trong các học bậc, đầu tiên xuất hiện ở Ðức, sau đó được Mỹ và nhiều nước phương tây khác sử dụng.Bằng Ph.D đầu tiên của Mỹ xuất hiện khoảng cuối thế kỷ 19.(Ơ Y&#8217; cho đến những năm 1980 mới có bằng Ph.D.)</p>
<p>Từ Ph.D có gốc latin là Philosophiae Doctor. Chữ doctor nghĩa là &#8220;thầy&#8221; (teacher), và &#8220;chuyên gia&#8221;, &#8220;chức trách&#8221; (authority). Chữ philosophy (triết học) có nguồn gốc từ thời trung cổ (medieval) ở Châu Ảu, khi mà các trường đại học có bốn chuyên khoa (faculty) chính: thần học (theology), luật học (law), y học (medicine), và triết học (philosophy). Philosophy ở đây dùng để chỉ các ngành học không dẫn đến một nghề nghiệp thực tế nhất định của thời đó như người của nhà thờ, luật sư, và bác sĩ.</p>
<p>Ðến nay thì không phải Ph.D nào cũng liên quan đến philosophy, cho dù lấy theo nghĩa bóng nhất của từ này. Tuy nhiên chữ doctor vẫn mang đầy đủ ý nghĩa của nó. Ở phương Tây, trong nghi thức giao tiếp người ta gọi một người có bằng Ph.D là doctor.Hầu hết các trường đại học đều đòi hỏi toàn bộ giảng viên và các giáo sư có bằng Ph.D. Ða số các nhà nghiên cứu ở các phòng nghiên cứu chuyên nghiệp đều có bằng Ph.D.</p>
<p>Tuy vậy, điều ngược lại không đúng: không phải tất cả các Ph.D đều có thể làm giảng viên, giáo sư, hay nghiên cứu viên. Có những Ph.D thậm chí chẳng bằng một kỹ sư thông thường. Cũng có khá nhiều Ph.D, sau khi &#8220;hành nghề&#8221; một thời gian thì lên chức, hoặc chuyển sang làm salesman hoặc làm quản lý, vân vân. Ta sẽ quay lại đề tài này sau.</p>
<p>Cái nhìn hiện đại của Ph.D như sau. Ðể hoàn tất Ph.D, sinh viên phải đạt được hai mục tiêu chính: (a) hoàn toàn tinh thông một ngành (hoặc phân ngành) nào đó, và (b) góp phần mở rộng khối kiến thức của nhân loại về ngành đó.</p>
<p>Mục tiêu (b) là cái lõi để phân biệt bậc Ph.D với các bậc học khác. Ph.D không phải là cái bằng &#8220;nhai lại&#8221;: đọc nhiều, thi lấy điểm cao là xong. Một Ph.D đúng nghĩa phải có một vài công trình và ý tưởng nghiên cứu của riêng mình (originality).</p>
<p>Về mặt lý thuyết thì là thế. Thực tế ra sao?</p>
<p>2.&#8221;Nghề&#8221; Ph.D: đoạn trường cũng lắm chông gai</p>
<p>Ở Mỹ, là sinh viên sau đại học (graduate student) cũng là một nghề. (Tôi không dùng từ &#8220;nghiên cứu sinh&#8221; vì không phải graduate student nào cũng làm nghiên cứu thực thụ, nhất là các sinh viên đang học thạc sĩ.) Các graduate students thường làm TA hoặc RA, với mức lương khoảng 900USD đến 1200USD một tháng (sau thuế), tiền học được bao. Sống tằn tiện thì mức lương này vừa đủ một người sống. Thường thì các gradudate students sống chui rúc trong một căn hộ nhỏ bé nào đó (dĩ nhiên là có ngoại lệ, đa phần do maymắn), hầu hết thời gian dùng ở các phòng lab (phòng thí nghiệm hoặc phòng máy tính) và thư viện. Tối về đến nhà là lăn ra ngủ để rồi sáng mài mèo con lại hớn hở bút chì bánh mì lên đường.</p>
<p>Kể chuyện cuộc sống gradudate students thì có lẽ cần một tiểu thuyết vài trăm trang. Ðiều tôi muốn đề cập là: trong hoàn cảnh làm việc căng thẳng như vậy, một sinh viên thông thường thỉnh thoảng sẽ phải tự đặt câu hỏi &#8220;có đáng không?&#8221; Nhất là khi công việc học tập và nghiên cứu không trôi chảy. Mà kể cả khi nó hoàn toàn trôi chảy, tính về các mặt kinh tế, tinh thần, thời gian, và &#8230; philosophy, câu hỏi trên vẫn hoàn toàn hợp lệ.</p>
<p>Về mặt kinh tế thì lương trung bình của Ph.D ra trường có nhỉnh hơn thạc sĩ (M.S) và bậc đại học (B.S) một chút, nhưng sự khác biệt này không khỏa lấp được lỗ lã cho thu nhập đã mất trong khoảng thời gian làm Ph.D: trung bình từ 4 đến 5 năm. Tính tổng số USD kiếm được cho mỗi giờ học tập thì Ph.D là hạng bét (tính tương đối theo từng ngành học).</p>
<p>Về mặt tinh thần thì làm việc căng thẳng và cật lực trong một thời gian dài trong một môi trường cạnh tranh tương đối công bằng nhưng khắc nghiệt (!) hoàn toàn có thể ảnh hưởng xấu đến tâm lý cá nhân. Ðiều này đặc biệt đúng với sinh viên du học: thiếu thốn các nhu cầu văn hóa và tinh thần cơ bản của quê hương, cơ hội tìm bạn tình hoặc bạn đời bị giảm thiểu (với phái nam), vân vân. Không phải hiếm mà người ta hay thấy bọn Ph.D hơi &#8230; gàn gàn. Công bằng mà nói, gradudate students do thiếu thốn văn hóa hay tìm cách nghiên cứu học hỏi thêm cái này cái khác ngoài ngành của mình (nhạc, thơ, lịch sử, chính trị, triết học, &#8230;), cho nên bọn gàn cũng có thể rất đa tài. Ở Mỹ thì địa vị xã hội của một Ph.D cũng chẳng hơn gì các nghành nghề khác là mấy.</p>
<p>Yếu tố tinh thần này rất quan trọng. Có không ít các gradudate students cần đến 8, 9 năm mới làm xong Ph.D. Nhiều năm trời &#8220;ở mãi kinh kỳ với bút nghiên&#8221;, ngoảnh đi ngoảnh lại chưa làm được gì ra hồn mà đã ngoài 30. Khi thị trường việc cho Ph.D bị thuyên giảm thì người ta rơi vào cái vực muôn thuở: &#8220;về hay ở&#8221;, &#8220;về thì đâm đầu vào đâu?&#8221;. Nhiều năm làm việc với mức lương vừa đủ sống, các Ph.D mới ra trường hoàn toàn không dành giụm được gì, chưa nói đến việc nợ thẻ tín dụng kha khá. Dù các nhà chức trách đã có kế hoạch đãi ngộ nhân tài, chế độ này vẫn còn xa rời thực tế. Ðầu tư tinh thần và thời gian của một Ph.D quá nhiều để có thể hài lòng với một công việc một vài triệu đồng một tháng. Họ sẽ phải tự hỏi: nếu xưa mình không đi học thì bây giờ cũng có thể đã phây phây lương vài triệu một tháng? Vậy cả chục năm trời bỏ ra công cốc à? Tôi đã nhập nhằng yếu tố tinh thần và kinh tế, nhưng đôi khi ta không tách rời chúng được.</p>
<p>Một khía cạnh khác của yếu tố tinh thần là sức ép của gia đình và người thân. &#8220;Người ta 4 năm đã xong Ph.D, vợ con nhà cửa đàng hoàng, bọn không Ph.D thì cũng giám đốc với trưởng phòng, xây nhà to cửa rộng cho bố cho mẹ; còn mày bây giờ ngoài 30 mà vẫn cứ lông bông tay trắng. Ông chẳng ra ông, thằng chẳng ra thằng&#8221;.</p>
<p>Về mặt triết học mà nói thì có đáng học Ph.D không?Câu hỏi này phụ thuộc rất nhiều vào bản thân sinh viên: đi học Ph.D để làm gì? Ta sẽ quay lại điểm này trong phần tới.</p>
<p>Bây giờ hãy giả dụ cô/anh Ph.D yêu dấu của ta tìm được một công việc ổn định ở nước ngoài, quyết định ở lại tích lũy tư bản giúp gia đình và tích lũy kinh nghiệm đểsaunày, cách này hay cách khác, (về) giúp quê hương. Có hai nhánh công việc chính cho một Ph.D mới ra trường: (a) làm việc ở một phòng nghiên cứu chuyên nghiệp nào đó, và (b) một chân giảng viên hoặc giáo sư ở một trường đại học.</p>
<p>(Hai công việc này có thể chỉ có được sau một vài năm làm postdoc nữa . Ta hãy cứ gộp luôn postdoc vào tổng thời gian cho tiện, mặc dù lương postdoc khá hơn lương gradudate students.)</p>
<p>Lương bổng và giá trị của vị trí mới phụ thuộc hoàn toàn vào việc người ta đánh giá Ph.D như thế nào. Tôi sẽ bàn về việc này trước. Tôi cũng có ý nói lan man vềđề tài &#8220;định trị Ph.D&#8221; sau khi đọc một bản tin ở VNExpress thấy trong nước người ta có nói về đánh giá Ph.D loại &#8220;giỏi, khá, trung bình&#8221; (sau một buổi họp nào đó). Phạm vi &#8220;định trị Ph.D&#8221; của tôi chủ yếu áp dụng cho các nghành kỹ thuật và khoa học tự nhiên như điện, điện tử, khoa học máy tính, toán, lý, &#8230;</p>
<p>Khi xưa thì giá trị của một Ph.D mới ra trường tùy thuộc vào giá trị công trình nghiên cứu trong luận văn tốt nghiệp. Sau khi ra trường thì doctor mới sẽ phát triển công trình này thành một vài bài báo đăng ở các tạp chí (journals) và hội nghị (conference) chuyên ngành. Các bài báo này đều được phê bình (reviewed) bởi các chuyên gia đã trưởng thành trong cùng ngành. Các bài báo không đóng góp gì nhiều hoặc vớ vẩn sẽ không được nhận đăng.</p>
<p>Hiện nay thì áp lực đăng báo (publication) của graduate students khi còn đang học lớn hơn gấp bội. Một công việc kha khá ở một trường đại học hay phòng nghiên cứu danh tiếng thường nhận doctor mới với hơn chục bài báo. Trung bình một giáo sư trẻ mới ra trường trong ngành khoa học máy tính có đến khoảng 3-5 journal papers và cả chục conference papers.</p>
<p>Dĩ nhiên số lượng là thứ yếu, chất lượng mới quan trọng.Một công trình chất lượng cao sẽ được nhiều người biết đến rất sớm, và có thể nói không ngoa là nó quan trọng hơn cả trăm bài báo dạng &#8230; &#8220;bổ củi&#8221;. (Bổ củi là tính từ dân gian trong giới khoa học Việt Nam để chỉ các bài báo thường thường bậc trung, ai làm mãi rồi cũng xong.)</p>
<p>Ðối với Ph.D ở Mỹ thì điểm học trung bình khi học Ph.D hầu như không mang ý nghĩa gì cả, ngoại trừ điểm tối thiểu để có thể được tiếp tục học, khoảng chừng 3.3 đến 3.5 trên 4.0, tùy theo trường. Số lượng và chất lượng các bài báo và các công trình nghiên cứu khác (một ứng dụng máy tính chẳng hạn) mới là tiêu chí đánh giá Ph.D. Không có chuyện người ta xếp loại Ph.D trung bình, yếu, giỏi, khá, vân vân. Lý do chính là: làm chuyện này hầu như là vô vọng. Ai có đủ thẩm quyền và thời gian để đánh giá.Kể cả giáo sư hướng dẫn chưa chắc đã biết hết về phân ngành mà sinh viên của mình làm, huống gì người ngoài. Có rất nhiều công trình đăng báo vài năm hoặc vài chục năm sau người ta mới thấy hết giá trị của nó. Cũng có cả tỉ công trình lúc mới đăng thì ai cũng xúm vào khen, nhưng vài năm sau thì lặng tăm.</p>
<p>Dĩ nhiên có khá nhiều các công trình mà người trong ngành đọc biết ngay là &#8220;dỏm&#8221; hay &#8220;xịn&#8221;. Nhưng vấn đề chính là không ai có thời gian xếp loại và định trị Ph.D. Ở Mỹ, kinh tế thị trường tương đối công bằng. Ph.D giỏi sẽ được đồng nghiệp biết đến, tìm được việc ở các trường đại học và phòng nghiên cứu danh tiếng, vân vân. Cũng có thể có Ph.D giỏi không tìm được việc, hoặc Ph.D dỏm &#8220;lọt lưới&#8221; cung cầu. Các trường hợp này đều là ngoại lệ hiếm hoi.</p>
<p>Lại nói thêm về đăng báo. Ta hãy nhớ mục tiêu (b) của Ph.D: đóng góp vào khối kiến thức của nhân loại. Ph.D mà không có bài báo nào thì có 10 Ph.D cũng hoàn vô nghĩa, theo nghĩa tinh khiết nhất của chữ Ph.D. Chí ít, Ph.D phải chia xẻ các thu lượm và nghiên cứu của mình với đồng nghiệp ở một vài hội nghị và journal danh tiếng nào đó.</p>
<p>Các nhà xuất bản khoa học ở phương Tây cũng làm kinh tế.Có rất nhiều các hội nghị và journals hạng bét, bài vớ va vớ vẩn cũng đăng vào được. Chỉ có người trong ngành mới biết được hội nghị và journal nào có uy tín. Mà kể cả ở các nơi có uy tín này ta vẫn có thể tìm thấy các bài báo tồi.</p>
<p>Tóm lại, công việc &#8220;định trị Ph.D&#8221; hoàn toàn không đơn giản chút nào. Áp lực phải đăng báo đè rất nặng lên vai các gradudate students. Ngược lại, cảm giác công trình của mình được đồng nghiệp công nhận và đánh giá cao cũng rất tuyệt vời!</p>
<p>Trong 5, 6 năm đầu sau khi ra trường, bất kể công việc là giáo sư hay nghiên cứu viên, áp lực viết báo và xin tiền làm nghiên cứu còn nặng hơn khi còn là sinh viên nữa.</p>
<p>(Ở đây ta loại trừ các trường hợp người ta chỉ muốn có Ph.D để theo đuổi nghề giảng viên (lecturer) nào đó. Có lẽ phải khẳng định rằng mục tiêu này cũng cao quí như các mục tiêu &#8220;cạnh tranh khắc nghiệt&#8221; khác.)</p>
<p>Nếu Ph.D trẻ không khẳng định được mình trong 5, 6 năm đầu tiên này thì thường là sẽ không giữ được công việc của mình. Có lẽ bạn đọc cũng có thể tưởng tượng được áp lực này nặng như thế nào. Các bài báo đều là các công trình sáng tạo mà trước đó chưa có ai làm, chưa có ai nghĩ ra (chí ít là về nguyên tắc). Làm thế nào mà ai đó có thể đảm bảo một năng suất sáng tạo nhất định trong một thời gian dài như vậy? Có đáng bỏ ngần ấy thời gian và công sức cho một mục tiêu mà phần thưởng về cả kinh tế, tinh thần, triết học, sức khỏe đều khá mập mờ?</p>
<p>3.Tại sao lại học Ph.D? Có nên học Ph.D không?</p>
<p>Ta thử ghi ra đây một phần nhỏ các lý do:</p>
<p>a) Bạn bè đều đi nước ngoài học sau đại học.<br />
b) Ðược xã hội nể trọng, oách ra phết.<br />
c) Ðể học được kiến thức tiên tiến.<br />
d) Không rõ lắm. Từ bé học đã giỏi, thì cứ tiếp tục học.<br />
e) Có lẽ là con đường duy nhất để cải thiện đời sống gia đình và cá nhân.<br />
f) Ðể mở tầm mắt ra những chân trời mới.<br />
g) Ðể sau này về làm giáo sư đại học.<br />
h) Ðể được làm nghiên cứu khoa học.<br />
i) Ðể thay đổi thế giới quan.<br />
&#8230;&#8230;<br />
z) Tất cả các lý do trên.<br />
Và z phẩy) Không làm Ph.D thì làm gì?</p>
<p>Ðối với đa số gradudate students và graduate-students-tương-lai thì câu trả lời là một tập con khá lớn của vài tá câu trả lời mà ai cũng có thể nghĩ ra.</p>
<p>Ta hãy thử phân tích vài chọn lựa quan trọng nhất.</p>
<p>Làm Ph.D để mở mang kiến thức. Ðây là một mục tiêu rất quan trọng và mang tính cá nhân. Mark Twain từng nói: &#8220;đừng để trường lớp cản trở con đường giáo dục của bạn&#8221; (Don&#8217;t let school get in the way of your education). Trường lớp không phải là con đường duy nhất đến Rome của tri thức. Tuy vậy, trong hoàn cảnh lạc hậu của một nước thế giới thứba như Việt Nam ta, thì ra nước ngoài học thêm là con đường hữu lý.</p>
<p>Câu hỏi chính mà ta nên đặt ra là chỉ nên học M.S thôi, hay là học cả Ph.D. Chỉ về kiến thức mà nói, thì hai năm M.S cũng đủ cho một sinh viên thông minh sau đó tự học. Làm Ph.D cũng đa phần là tự học thôi.</p>
<p>Làm Ph.D để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, được xã hội nể trọng hơn; vì bạn bè ai cũng học Ph.D; có bằng Ph.D rất oách; từ bé đã học giỏi thì cứ tiếp tục học; vân vân.</p>
<p>Một Ph.D thực thụ sẽ cho bạn biết rằng các lý do loại này đều là sai lầm to lớn! Tôi hoàn toàn không có ý định &#8220;giảng đạo&#8221; về chọn lựa cá nhân của ai. Tôi cũng không nói động cơ &#8220;hám bằng cấp&#8221; hay &#8220;oai oách&#8221; là sai trái. Ðó là chọn lựa của từng cá nhân. Ðiểm tôi muốn nói là các động cơ loại này sẽ không thể giúp sinh viên hoàn thành tốt việc học Ph.D. Việc hay so sánh mình với bạn bè và người khác sẽ tạo nên áp lực tinh thần không thể chịu nổi trong khi học. Yêu thích &#8220;tiếng tăm&#8221; cũng vậy. &#8220;Học giỏi&#8221;, theo nghĩa ở ta, là thi thố điểm cao và &#8220;nhai lại&#8221; những gì được dạy, cho nên học giỏi chưa chắc đã liên quan mấy đến khả năng sáng tạo &#8211; khả năng sống còn của Ph.D.</p>
<p>Từ khóa dẫn đến thành công của sinh viên Ph.D phải là “đam mê&#8221;. Ðam mê học hỏi và sáng tạo trong một phân ngành nhất định! Trừ những người thật sự xuất chúng thì đa số chúng ta sẽ không thể làm thành công Ph.D ở một ngành nào đó chỉ vì &#8220;xã hội cần nó&#8221;, hay &#8220;nó kiếm ra tiền&#8221;.</p>
<p>Nếu chỉ đam mê học hỏi không thôi thì cũng không đáng bỏ ra ngần ấy thời gian để làm Ph.D. Ta hoàn toàn có thể làm M.S rồi tự đọc, tự học thêm.</p>
<p>Tất cả các thành quả như chức vụ, danh tiếng, oai oách, vân vân đều phải, và nên, là sản phẩm phụ của quá trình theo đuổi nỗi đam mê sáng tạo và mở mang tri thức này.</p>
<p>Ðấy là nói về &#8220;động lực&#8221; học Ph.D. Thế còn &#8220;khả năng&#8221; thì sao? Quá trình học Ph.D lên xuống như hình sin. Sẽ có bao nhiêu trở ngại kinh tế, tinh thần phải vượt qua. Một trong những trở ngại lớn nhất là: sau một vài thất bại trong nghiên cứu, các sinh viên sẽ phải tự hỏi &#8220;ta có đủ khả năng làm Ph.D không nhỉ?&#8221;</p>
<p>Ðam mê và khả năng tạo thành cái vòng luẩn quẩn. Ta có xu hướng đam mê cái mà ta giỏi, và ta thường xuất sắc ở công việc mà ta đam mê. Nhảy vào được cái vòng này là hành trình cá nhân. Có lẽ không ai trả lời thay ta được.</p>
<p>4.Phụ huynh: xin đừng gây áp lực tâm lý</p>
<p>Không ít các bậc phụ huynh mà tôi được dịp quan sát đặt rất nhiều kỳ vọng vào con em mình về con đường hàn lâm. Họ đầu tư tiền bạc và thời gian, nuôi niềm hy vọng ngày nào đó sẽ có một &#8220;trạng nguyên&#8221; vinh quy bái tổ, nở mày nở mặt với hàng xóm láng giềng và bè bạn. Chuyện này có ở tất cả các học bậc, không riêng gì Ph.D. Tuy vậy, áp lực ở Ph.D lớn hơn khá nhiều vì graduate students sẽ phải cạnh tranh với các sinh viên xuất sắc trên toàn thế giới.</p>
<p>Tôn trọng tri thức và học tập là điều tốt, và bằng cấp là một thước đo tương đối chính xác của tri thức. Nhưng nó không phải là thước đo duy nhất. Ðó là chưa nói đến các câu hỏi như: đạt được tri thức loại gì thì mới được coi là &#8220;thành nhân&#8221;? Khó mà có thể đo lường xem một Ph.D và một anh đạp xích lô ai có &#8220;đóng góp&#8221; nhiều hơn cho xã hội, hay ai &#8220;hạnh phúc&#8221; hơn ai, theo bất kỳ nghĩa nào của các từ này. Có một ranh giới rất bé giữa &#8220;tôn trọng tri thức&#8221; và &#8220;hám bằng cấp&#8221;.</p>
<p>Hy vọng tôi đã hay sẽ thuyết phục được bạn rằng Ph.D cũng thượng vàng hạ cám. Một Ph.D về khoa học máy tính chẳng hạn, nếu làm nghiên cứu về một phân ngành chẳng ai quan tâm, đăng vài bài báo ở các chỗ linh tinh, thì sẽ từ từ xa rời dòng chảy chính của tri thức nhân loại. Có không ít Ph.D về khoa học máy tính lập trình không ra hồn, thua hẳn một kỹ sư thông thường, chính là vì lý do này.</p>
<p>Tôi lại triết lý 3-xu rồi. Ðiều tôi muốn nói là niềm &#8220;hy vọng&#8221; của các bậc phụ huynh tạo áp lực cực lớn ảnh hưởng đến kết quả học tập và nghiên cứu của sinh viên. Trong khi chọn lựa nghề nghiệp tương lai đáng lẽ nên là chọn lựa cá nhân!</p>
<p>5.Ðạt được Ph.D chỉ là bước đầu</p>
<p>Còn khá nhiều điểm khác tôi muốn nói, nhưng bài đã dài. Lấy Ph.D chỉ là bước đầu rất nhỏ của một nghề nghiệp, cũng như bao nhiều nghề nghiệp khác. Có Ph.D có thể đồng nghĩa với những phần thưởng đáng quí về kinh tế và tinh thần về cả mặt xã hội lẫn cá nhân, nhưng bù lại cái giá phải trả về mọi mặt cũng cao không kém. &#8220;Nghề&#8221; Ph.D chẳng cao quí hơn nhiều nghề khác, mà thời gian và công sức bỏ ra lại nhiều hơn khá nhiều.</p>
<p>Cuộc sống và các chọn lựa cá nhân lẽ dĩ nhiên là phức tạp.Tôi hy vọng qua bài viết này các bạn trẻ có thể có một cái nhìn và suy nghĩ cẩn trọng hơn trước khi theo đuổi &#8220;con đường đau khổ&#8221; này. Ta không thể theo nó chỉ vì các ảo tưởng danh tiếng, bằng cấp và tiền bạc. Ðầu tư như vậy không có lãi!</p>
<p>Một trong những điều kiện cần cho nghề này là khả năng theođuổi nỗi đam mê nghiên cứu và sáng tạo trong một thời gian dài. Bằng Ph.D chỉ là một bước cỏn con trong hành trình chông gai nhưng thú vị này. Nó hoàn toàn không phải là con đường duy nhất.</p>
<p>Thứ bảy, 29 tháng 11, 2003.</p>
<p>NQH</p>
<p>http://www.cse.buffalo.edu/~hungngo/Vietnamese/phd.html</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://sinhquyen.com/biophere/t%e1%ba%a3n-m%e1%ba%a1n-v%e1%bb%81-m%e1%ba%a3nh-b%e1%ba%b1ng-phd/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>GS Phan Nguyên Hồng đoạt giải của Ủy ban giải thưởng Cosmos quốc tế</title>
		<link>http://sinhquyen.com/biophere/gs-phan-nguyen-h%e1%bb%93ng-do%e1%ba%a1t-gi%e1%ba%a3i-c%e1%bb%a7a-%e1%bb%a7y-ban-gi%e1%ba%a3i-th%c6%b0%e1%bb%9fng-cosmos-qu%e1%bb%91c-t%e1%ba%bf/</link>
		<comments>http://sinhquyen.com/biophere/gs-phan-nguyen-h%e1%bb%93ng-do%e1%ba%a1t-gi%e1%ba%a3i-c%e1%bb%a7a-%e1%bb%a7y-ban-gi%e1%ba%a3i-th%c6%b0%e1%bb%9fng-cosmos-qu%e1%bb%91c-t%e1%ba%bf/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 28 Jul 2008 06:25:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trong Hiep</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện nhà sinh học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.sinhquyen.com//biophere/gs-phan-nguyen-h%e1%bb%93ng-do%e1%ba%a1t-gi%e1%ba%a3i-c%e1%bb%a7a-%e1%bb%a7y-ban-gi%e1%ba%a3i-th%c6%b0%e1%bb%9fng-cosmos-qu%e1%bb%91c-t%e1%ba%bf/</guid>
		<description><![CDATA[TT &#8211; Theo phóng viên TTXVN tại Tokyo, giáo sư danh dự Phan Nguyên Hồng của Đại học Quốc gia Hà Nội đã được Ủy ban giải thưởng Cosmos quốc tế chọn là người đoạt giải năm 2008. Đây là giải thưởng lần thứ 16 của ủy ban và là lần đầu tiên một người [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="pHead">TT &#8211; Theo phóng viên TTXVN tại Tokyo, giáo sư danh dự Phan Nguyên Hồng của Đại học Quốc gia Hà Nội đã được Ủy ban giải thưởng Cosmos quốc tế chọn là người đoạt giải năm 2008. Đây là giải thưởng lần thứ 16 của ủy ban và là lần đầu tiên một người VN được trao tặng giải thưởng này.</p>
<p class="pBody">GS Phan Nguyên Hồng là người đi tiên phong trong các hoạt động nghiên cứu nhằm phục hồi và bảo tồn các khu rừng ngập mặn ở miền Nam VN, từng bị chiến tranh hoặc do quá trình phát triển hiện nay tàn phá.</p>
<p class="pBody">Trải qua hơn 50 năm nghiên cứu, ông đã có nhiều đóng góp đáng kể trong việc phục hồi các cánh rừng ngập mặn và hiện là nhà nghiên cứu hàng đầu về hệ sinh thái ngập mặn ở châu Á. Những thành tựu xuất sắc của GS Phan Nguyên Hồng trong các lĩnh vực phân loại học, sinh thái học rừng ngập mặn nhiệt đới đã được giới khoa học quốc tế công nhận.</p>
<p class="pBody">Để lựa chọn được nhân vật xứng đáng nhận giải thưởng, từ tháng 1 đến tháng 6-2008, các chuyên gia của Ủy ban giải thưởng Cosmos quốc tế đã gặp gỡ bốn lần để đánh giá thành tựu của các ứng cử viên. Theo số liệu của ủy ban, trong đợt xét duyệt năm nay có 131 ứng cử viên được lựa chọn từ 25 nước.</p>
<p class="pBody">Dự kiến lễ trao giải chính thức sẽ diễn ra tại thành phố Osaka, miền trung Nhật Bản, vào ngày 4-11. Ngoài bằng khen và huy chương, GS Phan Nguyên Hồng sẽ được nhận khoản tiền thưởng trị giá 40 triệu yen (khoảng 380.000 USD).</p>
<p class="pAuthor">TTXVN</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://sinhquyen.com/biophere/gs-phan-nguyen-h%e1%bb%93ng-do%e1%ba%a1t-gi%e1%ba%a3i-c%e1%bb%a7a-%e1%bb%a7y-ban-gi%e1%ba%a3i-th%c6%b0%e1%bb%9fng-cosmos-qu%e1%bb%91c-t%e1%ba%bf/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tâm sự riêng, một người làm côn trùng học!</title>
		<link>http://sinhquyen.com/biophere/tam-s%e1%bb%b1-rieng-m%e1%bb%99t-ng%c6%b0%e1%bb%9di-lam-con-trung-h%e1%bb%8dc/</link>
		<comments>http://sinhquyen.com/biophere/tam-s%e1%bb%b1-rieng-m%e1%bb%99t-ng%c6%b0%e1%bb%9di-lam-con-trung-h%e1%bb%8dc/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 24 Jul 2008 08:55:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Trong Hiep</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chuyện nhà sinh học]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.sinhquyen.com//?p=57</guid>
		<description><![CDATA[Đang lên khuôn vài chương đầu của cuốn sách tiếp theo,nghĩ đến cảnh lủi thủi làm việc một mình, tự nhiên thấy buồn không thể tả. Kể từ khi quyết định chọn lựa khoa học cơ bản nói chung và hệ thống học khu hệ chuồn chuồn làm nghiệp của mình, vẫn luôn xác định [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đang lên khuôn vài chương đầu của cuốn sách tiếp theo,nghĩ đến cảnh lủi thủi làm việc một mình, tự nhiên thấy buồn không thể tả. Kể từ khi quyết định chọn lựa khoa học cơ bản nói chung và hệ thống học khu hệ chuồn chuồn làm nghiệp của mình, vẫn luôn xác định là sẽ phải làm việc độc lập vì cũng không có nhiều bạn bè, đồng nghiệp đặc biệt là trong nước. Dù rằng vẫn chủ động làm việc độc lập cho đến nay là gần 7 năm với một nhóm côn trùng chưa đến 300 loài, tự nhiên ngoanh lại và chợt nhật ra rằng, mình có quá ít đồng nghiệp trong nước. Sinh viên ngày nay, giới sinh vật học trẻ của Việt Nam không có ai có hứng thú và say mê thật sự với ngành này sao. Côn trùng học hay phân loại học đâu phải là một ngành nhạt nhẽo, cũng đâu thiếu các ứng dụng, thậm chí vô cùng thú vị và sinh động. Vậy mà sao tôi có ít đồng nghiệp đến vậy? Có thể quyến sách tới đây sẽ thúc đẩy các bạn trẻ quan tâm hơn đến nhóm côn trùng này, có thể sẽ có một trào lưu nho nhỏ giống như sau khi quyến sách Common butterfly of Vietnam của Ts. A. Monastyrskii xuất bản, đã tạo nên một loạt các luận văn, sinh viên côn trùng học theo đuổi bộ Lepidoptera. Sau cuốn guide book, tôi sẽ cố gắng hoàn thành nốt bộ động vật chí phần odonata, liệu rằng khi đó tôi sẽ có thêm đồng nghiệp người Việt?<br />
Thật ra, còn vô số các bộ côn trùng khác chưa được nghiên cứu đầy đủ ở Việt Nam, tại sao các bạn sinh viên trẻ không lựa chọn lấy cho mình một nhóm để có thể thử sức mình. Tôi có thể gần như giám chắc rằng nếu có bạn trẻ nào lựa chọn một nhóm côn trùng làm nghiệp nghiên cứu của mình lâu dài, và nếu thật sự các bạn nghiên cứu nghiêm túc và kiên trì, thì chắc chắn các bạn là một trong những người đầu tiên đặt viên gạch nền móng cho việc nghiên cứu khu hệ động vật của Việt Nam sau này. Ngay như bộ Coleoptera lớn và thú vị như vậy, cũng không có một côn trình nào thật sự đầy đủ và hoàn thiện. Do chẳng có điều kiện, phải tự túc làm việc, nên tôi đã phải chọn chuồn chuồn như một đối tượng nghiên cứu, chỉ có vẻn vẹn trên 250 loài, nhưng vừa đủ với một người làm việc độc lập. Giá như chúng ta có một hiệp hội nho nhỏ, để các nhà côn trùng học trẻ có thể gặp gỡ, trao đổi với nhau về thông tin của chính khu hệ côn trùng nước mình. Giá như chúng ta có một tờ tạp chí đủ uy tín, giá như chúng ta được cùng làm việc trong một bảo tàng tự nhiên, quá nhiều điều mà có lẽ phải rất lâu sau này các nhà côn trùng học của Việt Nam mới có được. Dẫu vẫn biết rằng người ta vẫn đang xây dựng bảo tàng tự nhiên quốc gia của Việt Nam, và rằng hội nghị côn trùng toàn quốc sẽ họp vào 2008, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn không hy vọng gì nhiều vào những thứ tưởng như to tát đấy. Tôi vẫn chưa đủ tự tin để cống hiến bộ sưu tập của mình cho cái bảo tàng tự nhiên vừa mới có quyết định thành lập, và cũng chẳng trông chờ gì nhiều rằng sẽ gặp nhiều hơn nữa những bạn trẻ đồng nghiệp trong hội nghị năm sau. Nhưng tôi vẫn mong muốn giá như chúng ta có một hiệp hội hoạt động nghiêm túc vì khoa học, để có thể chia sẻ thông tin cũng những người đồng nghiệp trong nước, và cũng vì nếu chúng ta đoàn kết, chúng ta sẽ mạnh lên, sẽ không còn những công trình nghiên cứu về tài nguyên đất nước được công bố bởi những tác giả nước ngoài. Ngành côn trùng của VIệt nam nhìn chung sẽ có chỗ đứng hơn, các bạn cũng có chỗ để khẳng định mình.<br />
Quay lại với công việc thôi, viết vài dòng chẳng đâu vào đâu, quyển sách vẫn đang chờ tôi, có lẽ tôi sẽ không viết phần tiếng Việt cho cuốn sách nữa! Thật tình tôi vẫn vô cùng băn khoăn liệu có nên viết song ngữ không, liệu có bạn trẻ nào quan tâm không, và liệu rằng điều đó có cần thiết không?</p>
<p>Thạc sỹ: <span class="bigusername">Đỗ Mạnh Cương</span></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://sinhquyen.com/biophere/tam-s%e1%bb%b1-rieng-m%e1%bb%99t-ng%c6%b0%e1%bb%9di-lam-con-trung-h%e1%bb%8dc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>15</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
